
Tại sao Chúa Giêsu phục sinh không tỏ mình ra cho các đối thủ của Ngài, cho các thượng tế hay các thành viên Thượng Hội Đồng Do Thái hoặc cho Philatô? Hiện ra cho các người ấy chắc sẽ có kết quả nhiều hơn sao? Sao Ngài chỉ hiện ra cho bạn bè và những người theo Ngài thôi?
Đọc kỹ các câu chuyện về sự Phục Sinh chúng ta thấy rằng kinh nghiệm về sự Phục Sinh của các môn đệ không lấy mất sự tự do của họ hoặc không ép họ phải tin. Trong tất cả các câu chuyện về việc hiện ra, bao giờ chúng ta cũng nhận thấy những nhấn mạnh đến việc lúc đầu không nhận ra, hoang mang, nghi ngờ và sợ hãi của họ. Trong đoạn kết Tin Mừng Máccô nguyên thủy, các bà “chạy trốn khỏi mộ, run cầm cập, thất kinh hồn vía” (Mc 16,8). Các môn đệ nghi ngờ chuyện cùa Maria Magdala và các phụ nữ (Lc 24, 9-11). Hai môn đệ trên đường Emmaus không nhận ra Chúa Giêsu và Ngài phải giảng dạy khi chia sẻ bữa ăn với họ (Lc 24, 13-35). Khi họ nhận ra Ngài, thì Ngài lại biến mất. Nhóm mười một và những người khác tập trung tại Giêrusalem “ngạc nhiên và hốt hoảng, nghĩ rằng họ trông thấy ma” khi Chúa Giêsu hiện ra (Lc 24, 37); Ngài đã đưa họ tới với niềm tin (Lc 24, 38-42). Ngay cả Maria Magdala, người đã yêu mến Chúa Giêsu, vẫn không nhận ra Ngài (Ga 21, 4) và Tôma không thể tin nếu không có bằng chứng cụ thể (Ga 20, 25). Trong phần phụ lục của Tin Mừng Gioan, các môn đệ không nhận ra Ngài đứng trên bờ (Ga 21, 4). Một bản văn rất hay, chuyện Chúa Giêsu hiện ra cho mười một môn đệ trên một ngọn núi tại Galilê của Mátthêu, kể lại rằng: “Khi thấy Ngài, họ bái lạy Ngài, nhưng một số vẫn hoài nghi” (Mt 27, 17, NRSV). Phê bình đoạn văn trên, Kenan Osbone nói rằng theo Tân Ước, “niềm tin vào sự phục sinh của Chúa Giêsu không phải là một vấn đề dễ dàng, cả nơi các môn đệ lẫn các cộng đoàn tin vào Chúa Giêsu” [1].
Hiệu quả tích lũy của những câu chuyện ấy là gợi lên rằng việc đến với lòng tin vào sự sống mới của Chúa Giêsu nơi các môn đệ là một tiến trình từ từ chứ không phải là một sự nhận ra được ngay, không phải là một niềm tin bị ép buộc. Kinh nghiệm ấy không áp đảo họ, không lấy đi sự tự do của họ. Dường như Chúa Giêsu đã đưa họ tới với đức tin, hệt như trong thừa tác vụ của Ngài, Ngài vẫn cứ liên tục nhấn mạnh đến tầm quan trọng của đức tin; nơi nào thiếu đức tin, nơi đó Ngài không thể làm được phép lạ (Mc 6,5). Ngài mạc khải mình cho những kẻ thuộc về Ngài; họ phải để cho ân sủng đưa dẫn họ tới đức tin.
Thật vậy, Chúa Giêsu phục sinh đã mạc khải mình cho các bạn hữu và các môn đệ Ngài, cho những người yêu mến Ngài và đã mở lòng họ ra cho Ngài, cho những ai có một mối quan hệ nào đó với Ngài. Nói cách khác, Ngài đã hiện ra cho những ai có “đức tin” theo ý nghĩa căn bản của nó như một sự mở ra cho Thiên Chúa, tuy chỉ phần nào thôi. Và họ phải đáp lại trong đức tin. Những ai khép lòng lại, sẽ không thể nhận ra Đức Chúa Giêsu phục sinh; Ngài không thể hiện ra cho họ được.
(Phục Sinh 2019)
[1] Kenan B. Osbone, The Resurrection of Jesus: New Considerations for Its Theological Interpretation (New York: Paulist, 1997) 55.



